Nguyên một đám thiên tài xông
tới, có thiếu nữ mỹ lệ làm rung động lòng người, cũng có thiếu niên mang
khí tức ép người, bao vây chặc lấy nhóc tỳ, giống như là một bầy sói
đói mắt xanh đang nhìn một chú cừu nhỏ trắng như tuyết, tất cả đều nở nụ
cười không mấy thân thiện.
"Thế nào, các ngươi muốn đánh hội đồng?" Nhóc tỳ cảnh giác, ánh mắt xoay chuyển.
"Đối phó với ngươi mà cần phải hội đồng, ngươi tưởng mình là Thượng cổ
Thánh nhân chuyển thế sao?" Đám người đều trợn tròn mắt, tở vẻ khinh
thường.
"Haizz, vậy mà ta còn tưởng sẽ có một hồi ác chiến, tung hoành Thiên tài
doanh, đánh đâu thắng đó, sau này truyền đi sẽ là một đoạn giai thoại
nữa chứ!" Nhóc tỳ mơ tưởng, nắm chặc quả đấm nhỏ, ánh mắt lung linh
trông cực kỳ say sưa.
"Đi chết đi!"
Đám người khinh bỉ, thằng nhỏ này thực sự muốn ăn đòn, mặc dù chỉ là nói
mê, nhưng mà rất đáng ghét, những thiên tài này đều là ra cải trắng hết
sao?!
Nhóc tỳ cười gượng, nói: "Ta thực sự muốn như thế, nhưng mà thôi, lỡ đả
kích đến tâm linh còn yếu đuối của các ngươi nữa thì khổ, suy nghĩ một
chút hay là thôi đi vậy."
Con bà nó, khiêu khích một cách trắng trợn, phải cho tên nhóc con này một trận nhừ tử, làm cho người khác tức muốn chết đi mà.
"Ta tên là Ngạn Tâm, chút nữa đừng vì đau quá mà khóc nha!" Một thiếu nữ
áo xanh muốn tham gia cuộc đổ chiến này lên tiếng, nước da trắng như
tuyết, cặp mắt long lanh, nhìn chằm chằm vào nhóc tỳ giống như cười mà
không phải cười.
"Ta rất thích cùng người đẹp đánh nhau nha..." Nhóc tỳ cười híp cả mắt,
người tuy không lớn, thế nhưng lại làm ra bộ dạng như Trư ca (Chắc giống
như một thằng đàn ông được sờ nắn người đẹp vậy @_@, chắc là Trư Bát
Giới^^), hành động này làm cho cả đám thiên tài không biết nói gì nữa,
tên nhóc con vắt mũi còn chưa sạch cũng quá dâm đãng mà, đúng là muốn ăn
đòn rồi.
Ngạn Tâm vẫn bình tĩnh nở nụ cười, thế nhưng dưới bàn chân lại xuất hiện
gió, Phù Văn đan xen. Trực tiếp vọt thẳng tới trước rồi xuất thủ.
"Khoan đã, không được đánh lén!" Nhóc tỳ kêu to, nhanh chóng chạy đến sau lưng một thiếu niên gần đó.
"Ngươi có muốn đánh hay không hả?" Ngạn Tâm mặt ngọc giận dữ.
"Đánh chứ. Ngươi đã cho ta chiến lợi phẩm thì sao lại không đánh chứ."
Nhóc tỳ làm ra vẻ như mình thắng chắc, sau đó chỉ về phía mọi người,
nói: "Người nào thực sự muốn tham gia đổ chiến thì nhanh chóng lấy tiền
đặt cược ra đi, nếu ít quá có thể ta sẽ không đồng ý đâu. Sau đó gom lại
một đống rồi đặt xuống đất, cuộc đổ chiến mà chưa kết thúc thì cấm
không được lấy lại."
"Nhóc con sao ngươi phiền phức quá vậy, một trận liền kết thúc, phí lời
nhiều như vậy làm gì." Những thiên tài này ai nấy đều không kiên nhẫn
được nữa.
"Ta nghiêm túc đấy, ta sợ đánh thắng vị muội muội xinh đẹp này, làm cho
mọi người khiếp sợ, rồi từng người bàn lui, vậy thì chiến lợi phẩm của
ta kiếm ở đâu đây?" Nhóc tỳ nói.
Ngạn Tâm cắn chặc răng, tên nhóc con này thiệt là đáng ghét, dáng vẻ như
mình thắng chắc vậy. Trên gương mặt xinh đẹp không khỏi lộ ra nụ cười
nhạt, một lúc nữa nhất định phải làm cho nó kêu khóc không thôi.
Đám người đều rất tức giận, rất muốn đập chết nó ngay lập tức.
Cuối cùng. Bọn họ vẫn kìm nén sự tức giận trong lòng mà đưa ra cái gọi
là chiến lợi phẩm, xem như là để mua vui mà thôi. Rồi lát nữa phải dạy
dỗ nó một trận cho hả cơn giận.
"Tốt, ta có thể ghi nhớ được, đồ vật của từng người, một lúc nữa đừng
thấy ta lợi hại, những vật này các ngươi đã không muốn thì đến lúc đó
đừng có thu lại nha." Nhóc tỳ cười nói.
Cái được gọi là tiền đặt cựơc tự nhiên không cách nào so sánh được với Linh Dược, mọi người chỉ có chút ý tứ mà thôi.
"Tốt, tên nhóc con vắt mũi còn chưa sạch để xem ngươi hung hăng được bao
lâu, hiện tại có thể đánh rồi đấy." Đám người cắn răng nói.
Ngạn Tâm ra tay, áo xanh phất phơ, như mây nhẹ vụt qua, cánh tay ngọc
thon dài đánh về phía trước, một con Khổng Tước bay ra, giang cánh bay
lượn, phát ra ánh sáng chói mắt, tấn công về phía nhóc tỳ.
Nhóc tỳ cười hì hì, hai tay Phù Văn đan dệt, hóa thành một cây búa màu
bạc, nằm gọn ở trong lòng bàn tay, mạnh mẽ nhảy bật lên, trực tiếp chặn
đánh Khổng Tước xanh.
Giữa trời vang lên tiếng sấm nổ, ánh bạc đột nhiên bùng phát, như một
thác nước mênh mông đổ xuống, một mảnh trắng bạc, tâm thần mọi người bị
chấn động ông ông cả lên, khó tự kiềm chế được.
Ầm!!!
Trong khi mọi người đang trợn tròn mắt, nhóc tỳ cầm trong tay cây búa
bạc, giống như Lôi Thần hạ giới, trực tiếp đánh tan con Khổng Tước xanh
hóa thành một trận mưa ánh sáng, rồi nó rơi xuống đất.
"Thế nào, sợ chưa?" Nó cực kỳ xấu xa nhìn về phía mọi người mà kêu lên.
Chuyện vừa rồi làm cho mọi người giật mình, chỉ là một đệ tử bình
thường, nhưng trong chớp mắt lại bộc phát ra uy thế mạnh mẽ như thế, một
búa nện xuống phù quang của Ngạn Tâm, khá là kinh người.
"Ít khoe khoang!" Ngạn Tâm hừ lạnh một tiếng, khuôn mặt xuất hiện tầng
sương mỏng, toàn thân toát lên từng tia chớp màu xanh lục, nàng nhanh
chóng vọt tới, giơ tay phất về phía thân thể của nhóc tỳ.
Ở bên trong bàn tay, từng đường vân màu xanh lục, như một cái lưới bằng
ngọc bích, úp về phía trước như phải bắt cho bằng được nhóc tỳ.
"Muội muội, vô dụng mà thôi!" Tay phải cầm búa bạc của nhóc tỳ chấn động
kịch liệt, bỗng nhiên nỗ tung, ầm một tiếng rồi đem cái lưới ngọc bích
đánh nát tan, mà chính nó cũng nhanh chóng xông tới. Bụp một tiếng liền
nắm lấy cổ tay của Ngạn Tâm, kéo mạnh một cái, rồi lại xoay tròn, liền
bắt được nàng từ phía sau.
Sau đó trên ngón tay nó xuất hiện Phù Văn màu bạc lấp lóe, tỏa ra hào
quang, đặt trên cái cổ trắng như tuyết của Ngạn Tâm, khống chế nàng ngay
tại chỗ.
Ai nấy đều đờ người ra, Ngạn Tâm dĩ nhiên thất bại? Hơn nữa lại thua rất nhanh, chắc là do bất cẩn nên mới thế.
Thiếu nữ Ngạn Tâm vừa xấu hổ lại vừa tức giận, bị một tên nhóc đùa giỡn
gọi là muội muội, ý định ban đầu là muốn đánh cho nó một trận, không ngờ
rằng chưa gì thì đã bị bắt làm tù binh, làm cho khuôn mặt xinh đẹp của
nàng đỏ ửng lên, khó có thể chịu được.
Nhóc tỳ không ngừng cười khà khà, hướng về mọi người mà chớp mắt, ý bảo
là ta đã thắng, Ngạn Tâm xấu hổ, bỏ đi ra ngoài, sờ sờ vào cái cổ trắng
ngần, sau đó lại nắm chặc nắm đấm.
"Đánh cược thua cuộc, không thể chơi xấu!" Nhóc tỳ nhắc nhở, sau đó nói tiếp : "Người kế tiếp!"
Người thứ hai ra trận vẫn là một thiếu nữ, trên người mặc một cái áo da
thú, làn da có màu lúa mì, là một người đẹp vừa gợi cảm vừa ngỗ ngược,
nàng tên là Phiêu Tuyết, giống như là báo săn, hung mãnh mà đánh giết
tới.
Chỉ trong nháy mắt, chung quanh hào quang đầy rẫy, đan xen lẫn nhau tạo
thành một thanh chiến mâu, từ bên người hóa thành từng tia sáng rừng
rực, bay thẳng về phía trước, phải xuyên thủng cho bằng được cả người
nhóc tỳ.
Phiêu Tuyết toàn lực tấn công, nhìn thấy Ngạn Tâm do bất cẩn mà thất
bại, nàng liền sử dụng ngay đòn sát thủ, một thanh chiến mâu phá không,
phát ra những tiếng vù vù, cực kỳ lộng lẫy.
Nhóc tỳ khẽ ồ lên, động tác cực nhanh, trong chớp mắt tránh sang một
bên. Sau đó hai tay nắm lại, một cối xay màu bạc xuất hiện, nhanh chống
nghiền ép mọi thứ, những tiếng kêu răng rắc không ngừng vang lên bên
tai, thanh chiến mâu liền bị đánh tan.
Kết quả này làm chấn động mọi người, nếu như nói lúc nãy nhóc tỳ chiến
thắng chỉ là do may mắn, vậy hiện tại thì sao? Thực lực tuyệt đối đáng
sợ, cự kỳ mạnh mẽ.
"Vèo" một tiếng, nhóc tỳ vọt thẳng tới, đầu tiên nhấn nhẹ ngón tay lên
cái eo thon của Phiêu Tuyết, nhất thời làm cho nàng giống như là bị sét
đánh, sau đó một chưởng xoẹt qua, làm một cọng tóc rơi xuống đất. Rồi
cấp tốc lùi lại.
Thắng hoàn toàn, nếu là đối đầu với địch nhân, hai kích này đủ để đánh gục đối thủ.
Sắc mặt mọi người đều thay đổi, cái tên nhóc vắt mũi còn chưa sạch này
quá lợi hại mà. Đúng là một con hung thú dũng mãnh mà tinh lực lại dồi
dào, nắm giữ lực xung kích cực kỳ mãnh mẽ.
"Ta rất thích luận bàn với người đẹp. Lại được chiến lợi phẩm nữa chứ, cảm ơn nha." Nhóc tỳ cười hài lòng.
Mọi người đều hóa đá, rất lâu sau cũng không lên tiếng, đứa nhỏ này lại
có thủ đoạn như thế, chắc chắn có thể gia nhập Thiên tài doanh, tại sao
chỉ là một đệ tử bình thường?
"Có còn hay không? Mau lên, chiến lợi phẩm thật là nhiều, tất cả đều là
của ta." Nhóc tỳ giống như một tên nhóc tham tiền, trợn tròn mở to cặp
mắt. Nhìn những Dược tán, Bảo Đan, Cốt Thư đang nằm trên mặt đất.
Người thứ ba thật lâu sau vẫn chưa thấy xuất hiện. Mọi người vô cùng
kinh ngạc. Xoay người nhìn lại, thì phát hiện ra một người đang bị
thương --- Chu Vũ Hào.
Hắn xấu hổ vô cùng, vừa nãy hắn đứng ở trong đám người kia. Bị nhóc tỳ
chế nhạo, cũng không có đi ra. Hiển nhiên cũng chỉ thuận tay đưa ra một
ít tiền đặt cược, hắn tin tưởng tên nhóc con vắt mũi còn chưa sạch này
nhất định sẽ bị những người trước mặt kia dạy dỗ rất thê thảm, sẽ không
nghĩ sẽ đến phiên hắn lên sân khấu.
Xung đột đẫm máu lần trước, mấy trăn tên đệ tử bình thường bị bạo động
suýt chút nữa giẫm chết hắn, nếu trong tộc không đưa đến Bảo Dược, ít
nhất phải mấy tháng sau thì hắn mới có thể xuống giường đi lại được.
"Này, không nên lo lắng, cũng đến lượt ngươi rồi." Lần này nhóc tỳ chủ động xuất kích, trong nháy mắt vọt tới.
Chu Vũ Hào lui về phía sau, hiện tại thân thể của hắn rất yếu ớt, sao có
thể tham gia chiến đấu được, nhưng mà đã chậm rồi, nhóc tỳ đã đến bên
cạnh, một quả đấm xuất hiện, đánh thẳng lên trên khuôn mặt của hắn.
"AAA..." Chu Vũ Hào mũi miệng toàn máu, bay ngược ra đằng sau, trước khi
hôn mê, trong lòng hắn chợt nổi lên một nghi vấn, cảm giác của cú đấm
này sao lại quen thuộc đến như thế? Rất giống với một quyền của tên nhóc
đê tiện kia đã đánh mình lúc trước. Đúng rồi, nó chính là ca ca của
Thanh Phong. "A phốc" Chu Vũ Hào trước khi ngất liền phun ra một ngụm
máu, rõ rãng đã nhớ đến rất nhiều chuyện.
"Người tiếp theo." Nhóc tỳ quơ quơ nắm đấm nhỏ, đối với Thanh Phong nói:
"Chính là tên oắt con này đã bắt nặt đệ sao? Sau này làm giống huynh,
trực tiếp một quyền đánh ngã."
Hai mắt Thanh Phong tỏa sáng, nắm chặc nắm đấm, vô cùng phấn chấn, trong
lòng xuất hiện một luồng động lực cực kỳ mạnh mẽ, nó muốn nhanh chóng
tiến lên, nhanh chóng đột phá.
"Tiếp tục!" Nhóc tỳ mở miệng, tiếp tục khiêu chiến.
Kết quả, liên tiếp mười tám trận, nó toàn bộ đều thắng, không một ai là
đối thủ cả, lập tức làm kinh động đến toàn bộ Thiên tài doanh, càng ngày
càng có nhiều người chạy tới xem.
"Tên nhóc này là đứa nào, thật là hung hăng, dám tới nơi của chúng ta mà gây sự, ai sẽ là người trấn áp nó đây."
Hiển nhiên có người không cam lòng mà ra tay, kết quả nhóc tỳ lại thắng
tiếp mười trận, thắng suốt hai mươi tám trận, nhóc tỳ một đường cuồng
ca, không một người nào có thể áp chế được nó, khiến cho náo động cả
lên.
"Ở chỗ này ta muốn nói một chuyện, Thanh Phong chính là đệ đệ của ta,
bắt nạt nó chính là bắt nạt ta, ta sẽ thường xuyên bàn luận với người
đó!" Nhóc tỳ mở miệng, nói ra mục đích thật sự của việc nháo loạn hôm
nay.
Nếu là lúc đầu, nó nói như thế phỏng chừng mọi người sẽ cười nhạo, thậm
chí có người trực tiếp nhảy lên gây sự, nhưng hiện tại lại không như
thế, tất cả mọi người trong lòng đều rùng mình.
"Vũ Phong huynh, ngươi nên xuất thủ đi, nếu không sẽ không có ai có thể áp chế được tên quái thai này đâu." Có người mở miệng.
Bạch y Vũ Phong lắc đầu, vẫn không xuất thủ, nhưng bên trong con ngươi
bỗng có tinh quang lóe lên rồi biến mất, hai tay hắn chắp sau lưng, rất
lâu sau cũng không thấy động tĩnh gì.
Trận chiến này của nhóc tỳ, đã dấy lên một cơn bão, làm cho Thiên tài
doanh mấy ngày sau đó khó mà yên lặng lại. Hơn nữa, không qua mấy ngày,
nó lại tiếp tục tới, cùng người khác bàn luận, lại chiến bại không ít đệ
tử.
Tin tức này truyền đến tai của những đệ tử bình thường, nhất thời tạo nên một hồi sóng to gió lớn.
Nhóc tỳ nói rõ với Thanh Phong, lại qua vài ngày nữa sẽ rời đi, phải một
thời gian rất lâu sau mới trở về, nhưng mà bảo nó cứ yên tâm, đã nói
với tất cả người trong môn phái rồi, lại có Trưởng Lão hội chiếu cố nữa,
cho nên sẽ không có ai dám làm xằng làm bậy được.
Thanh Phong giờ cần nhất chính là thời gian, nó đều nhỏ hơn so với những
người khác trong Thiên tài doanh, chỉ cần an tâm mà tu hành, nhất định
có thể đuổi kịp.
Mấy ngày tiếp theo, nhóc tỳ không ngừng đến Thiên tài doanh, kết quả là
kết giao không ít bạn bè, thực lực nó rất mạnh mẽ lại thêm lém lĩnh,
khiến cho nó rất dễ kết bạn.
Rốt cục, đã đến giờ, nhóc tỳ lên đường, hướng tới dãy Bách Đoạn sơn.
"Nơi đó anh kiệt hội tụ, những người xuất hiện đều là đệ tử của các đại
thế lực mạnh mẽ nhất, các ngươi khi tới đó phải thật cẩn thận, không
được để xảy ra việc ngoài ý muốn nào đấy!" Trước khi đi, một đoàn nguyên
lão nhắc nhở.
Lúc khởi hành, nhóc tỳ ngẩn cả ra, phát hiện chỉ có vài người, hình dáng
chắc khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, tất cả đều lạ mặt hết.
"Thạch Nghị, con gái của Nhân hoàng, cùng với những người khác, còn có
hậu duệ của Thái cổ di chủng nữa, đều được tộc nhân của bọn họ sớm hộ
tống mà đi rồi." Đào Dã lên tiếng nói.
Đại thế lực đỉnh cấp tự mình điều động cường giả, bão vệ dòng dõi, đã đi về Bách Đoạn sơn mạch từ lâu rồi.
"Ta nhấn mạnh lại một việc, các ngươi rất có thể sẽ gặp được con non của
Thái Cổ hung thú, cùng với những người bạn đồng trang lứa mạnh mẽ đến
nổi không cách nào đánh bại được, nhất định phải tìm cách mà sống sót
đấy."
Cuối cùng, bọn họ tiến vào nơi ở của Tế Linh, đi tới ngoài sân cách giàn
dây hồ lô không xa, các trưởng lão yên lặng cầu khẩn, rồi sau đó thu
lại những mãnh xương của Thái cổ di chủng.
Ầm một tiếng, nơi đây xuất hiện một mảnh hào quang, một cái hồ lô màu
xanh hiện lên không ngừng lắc lư, một con đường màu xanh được xây dựng
thành công, đoàn người cất bước đi vào, toàn bộ tiến vào trong thông đạo
biến mất khỏi Bổ Thiên các.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét