"Ta không có nhìn lầm đấy chứ? Quả nhiên là tên nhóc siêu quậy ở Hư Thần giới đã tiến vào Bách Đoạn sơn!"
Bên ngoài sơn môn ồn ào, những thiên tài ở các tộc không ngừng ồ lên,
chẳng trách lại có người treo giải thưởng để lấy đầu lâu của nó, không
ngờ nó thật sự tiến vào trong tiểu thế giới này.
"Nghe tiếng không bằng gặp mặt, Phì Di đáng thương, thiên tài Tộc ba mắt
đáng thương, chim Loan năm màu đáng thương vậy mà gặp phải tên nhóc
này."
"Thật là không thẹn với uy danh của nó, nhân thần cộng phẫn --- Nhóc siêu quậy!"
Ai nấy đều thán phục, nghĩ đến những việc làm khác thường của nó thì cảm
thán không thôi, rất nhiều người cũng muốn làm vài chuyện “Nhân thần
cộng phẫn” trả đũa nó nhưng không ngoại lệ đều chẳng có kết quả tốt lành
gì.
Thiên tài Nhân tộc vừa giật mình vừa chấn động, đồng thời cảm thấy rất
hưng phấn, thằng nhóc rách rưới này hung tàn như vậy, hơn nữa nó đối phó
với các bộ tộc mạnh mẽ khác cũng làm tăng mạnh uy phong của Nhân tộc.
"Thật sự không nghĩ tới sẽ có một ngày ta lại được đối mặt với nhóc siêu
quậy, quá khó tin." Một vài thiếu nữ thì thầm, cặp mắt trong veo mở
thật to, hận không thể chen lấn tới trước. Nhưng các nàng cũng không dám
làm vậy bởi vì bên ngoài sơn môn có rất nhiều di tộc mạnh mẽ.
Đương nhiên cũng có người căm phẫn, những việc làm của Nhóc Tỳ ở Hư Thần giới họ đã không thích, hiện tại càng không thích hơn.
"Việc này mà truyền đi, bất kể là Cổ quốc hay là Hư Thần giới đều muốn
bùng nổ, cảnh giới của nhóc siêu quậy càng ngày càng hung tàn, càng ngày
càng cực phẩm!"
Nơi này toàn bộ sôi sục, những thiên tài của các chủng tộc khác bắt đầu
biết được lai lịch của thằng nhóc này, biết được những chuyện xưa vô
cùng huy hoàng của nó thì trợn mắt há hốc miệng, tên nhóc này quái dị
đến lạ thường.
Bênh cạnh sơn môn, dòng suối tươi mát chảy cuồn cuộn. Bên cạnh Đại Hồng
Điểu là một cái nồi màu đen không ngừng bốc lên từng làn ánh sáng rực
rỡ, lửa cháy hừng hực khiến nước bên trong nối sôi ùng ục.
"Nhanh nhanh, nước sôi lắm rồi!" Nó vô cùng hưng phấn và run rẩy quay
đầu nhìn lại. Phì Di là một loại rắn thần có sức hấp dẫn vô cùng mạnh mẽ
đối với loài chim như nó.
"Mày làm đi." Nhóc Tỳ ném con quái xà cho nó.
"Được rồi!" Đại Hồng Điểu kêu lên đầy sảng khoái. Dùng lông chim lau miệng nó sắp chảy nước miếng rồi.
Cả người Phì Di có màu đỏ rực, lớp vảy chi chít và cứng rắng cực kỳ. Ẩn
hiện từng tia khói đỏ, khi búng vào trên lớp vảy kêu lên những tiếng
"Coong coong". Nghe như cứng hơn cả sắt đá vậy.
Nó chỉ có một cái đầu, từ gáy trở xuống thì bắt đầu phân nhánh thành hai
thân rắn, trên mỗi thân đều có một chiếc cánh, khi kết hợp lại thì mới
có thể bay lên được, nó có tổng cộng sáu cái móng vuốt, mỗi cái như là
vuốt giao, vảy đỏ chi chít dày đặc có thể dễ dàng xé rách sắt đá.
"Thật khó làm. Ta chưa bao giờ ăn một con rắn nào như thế này cả?" Đại
Hồng Điểu đầu chảy đầy mồ hôi. Bởi vì lớp vảy màu đỏ của con rắn này quá
cứng rắn, cố gắng hết sức dùng tia chớp đánh vào thì mới xé ra được một
đoạn nhỏ mà thôi.
Cuối cùng, nó đành phải mượn Cốt Tiễn màu vàng của Nhóc Tỳ. Từ từ từng chút từng chút một xé lớp vảy cứng ngắt này ra.
Thịt của Phì Di óng ánh trắng trẻo, vô cùng mềm mại, hào quang lưu
chuyển, còn chưa nấu chín mà đã ngửi thấy mùi thơm ngát, khiến nước
miếng chảy ào ào.
"Ha ha, thành công, hầm một nồi canh rắn, đây tuyệt đối là mỹ vị chốn
nhân gian!" Đại Hồng Điểu nhanh chóng thả thịt rắn vào trong nồi, tự
nhiên hầm thịt trước mặt mọi người.
Tử Điêu cũng tiến tới sát bên cạnh, đôi mắt như viên ru-bi xoay chuyển,
tên thiếu niên Nhân tộc kia thật đáng sợ, tốt nhất phải tạo được mối
quan hệ tốt với hắn, nếu không lỡ bị hắn ăn thịt thì gay to.
"Nơi này có một ít muối tinh, không nên lãng phí." Nhóc Tỳ ném một ít muối cho Đại Hồng Điểu.
Sau khi giải quyết một đám cường giả Vũ tộc ở trong sa mạc, Nhóc Tỳ đã
tìm kiếm những "Bảo cụ" thất lạc của mình trên người của bọn họ, khi tìm
kiếm thì lấy một ít gia vị chiếm làm của riêng.
Lúc này, nó ngồi bên cạnh dòng suối một tay cầm miếng thịt nơi bắp đùi
một tay cầm miếng thịt nơi cánh của chim Loan năm màu, sau khi đã vặt
sạch lông thần đang phát sáng thì nó bảo Đại Hồng Điểu nhóm lửa nướng
chín.
Nhóc Tỳ rất kiên trì nướng chín hai miếng thịt nặng mấy chục cân này,
không lâu sau mùi thịt thơm lừng, miếng thịt trở nên vàng đẹp mắt.
"Thơm quá đi!" Nhóc Tỳ nuốt nước miếng ừng ực.
Không riêng gì nó, ngay cả những di chủng vây xem xung quanh cũng yết
hầu động đậy, lén lút mà nuốt nước miếng, bởi vì đây không phải là miếng
thịt bình thường, đây chính là thịt quý của Thần Loan năm màu, có mấy
người mới có phúc phận để ăn?
Hào quang từng tia từng tia từ miếng thịt đùi và cánh phát ra, những
giọt mỡ nhỏ xuống kêu lên xèo xèo khiến cho mọi người tốn không ít nước
miếng.
Đây là một loại thuốc vô cùng bổ dưỡng, ăn vào làm cho người ta tinh khí
cuồn cuộn, sức mạnh vô biên, thực lực có thể tăng lên một bước dài.
Không nói đến người khác, ngay cả những tên Thái Cổ di chủng từng đối
đầu với Nhóc Tỳ cũng thèm không thôi, hận không thể đi tới bắt tay làm
quen để được phân một phần miếng thịt tuyệt vời kia.
Chỉ có một sinh linh phẫn nộ chính là chim Loan năm màu, cả người nó hào
quang bùng phát ở trên trời cao bay lượn không ngừng hí dài, hận không
thể phá tan mảnh trời xanh này.
"Đừng lắm lời, ta cũng không giết chết ngươi để lấy thịt, nể mặt tiểu đệ
của ta mà chỉ xin ngươi hai miếng thịt kia thôi." Nhóc Tỳ ngửa đầu nói.
Lông chim toàn thân của chim Loan năm màu xù cả lên, nó như phát điên,
tên nhóc con hung tàn này quá mất dạy, trước mặt mọi người mà cả gan ăn
thịt của nó, còn nói những lời bá đạo như thế nữa khiến nó muốn hộc máu,
thân thể run rẩy dữ dội xém tí nữa là rơi từ trên cao xuống.
Cánh chim và thị đùi có màu vàng óng được bao phủ bởi một tầng dầu mỡ
hình thành nên lớp da giòn tan, mùi thơm tràn ngập, vô cùng mê người.
Nhóc Tỳ cầm thanh phi kiếm được làm từ răng nanh màu đỏ thẩm đã được
đánh bóng kỹ lưỡng trên tay, dùng nó như là dao ăn.
Nó lấy thanh phi kiếm cắt từ từ lớp da giòn tan ra, rắt thêm một tí
muối, rồi lấy ít mật ong trong một chiếc bình bôi lên trên miếng thịt,
rồi lại tiếp tục dùng lửa nướng chín.
Vốn là, nó đã chuẩn bị rất nhiều gia vị và dụng cụ nấu nướng, nhưng kết
quả khi bị truy sát thì làm rơi hết sạch, về sau mới tìm thấy được một
vài gia vị như thế mà thôi.
"Wow, thơm quá!"
Khi nướng gần chín, Nhóc Tỳ cắn một miếng thịt, mật ong đã co quánh lại,
thịt vừa vào trong miệng liền tan ra, mùi hương lan tràn khiến cho
người khác không tự chủ nuốt một ngụm nước miếng.
Nhóc Tỳ nhắm mắt lại, tận hưởng dư vị, tỏ ra vô cùng say mê, nó cảm thấy
toàn bộ lỗ chân lông như mở ra tối đa, vô cùng thoải mái, đúng là mỹ vị
chốn nhân gian.
"Ngon thiệt!" Nhóc Tỳ cắn thêm miếng nữa, mật ong đặc quánh kéo thành sợi vô cùng óng ánh, miếng thịt vàng óng và thơm nức.
"Đại Hồng, Tử Điêu, các ngươi cũng lại ăn đi." Nhóc Tỳ ăn như hổ đói,
nhảy mắt đã ăn hết gần hai cân thịt. Đầu lưỡi muốn nuốt luôn vào trong
bụng, dư vị vô cùng.
Đám sinh linh xung quanh vô cùng thèm thuồng, tên nhóc Nhân tộc này tuy
hung tàn nhưng lại biết hưởng thụ. Ở một nơi nguy hiểm như vậy mà chẳng
coi ai ra gì, ăn như gió cuốn khiến bọn họ ghen tị.
Đặc biệt mùi thơm này làm người khác say mê, những thiên tài thuộc chủng tộc khác thiếu chút nữa hống to, xông tới cướp về.
Đại Hồng Điểu xoắn xuýt, nói: "Ta không ăn thịt chim, sẽ bị ám ảnh, thôi ta ăn canh rắn này là được rồi."
"Không có kiến thức, đây chính là thịt chim Loan, cũng không phải cùng
tộc với ngươi, tinh khí lại dồi dào, ngươi ăn chắc chắn sẽ đột phá đó."
Nhóc Tỳ nói.
Đại Hồng Điểu nhanh miệng nói: "Phì Di cũng là vật đại bổ, không hơn không kém."
Tử Điêu chảy nước miếng. Nó không phải là chim nên nhanh chóng chạy lại
gần, với lại nó cũng đang bị thương nặng, mắt dọc nơi mi tâm xém tí nữa
bị người khác móc đi cho nên cần những loại bảo dược huyết nhục như vậy
để bổ sung.
Hơn nữa bản thân nó cũng rất mạnh mẽ, lai lịch bất phàm, không thua kém
gì con chim Loan đang bay lượn trên bầu trời kia, cho nên nó không sợ
trả thù.
"Ực" Tử Điêu nuốt một miếng thịt thật to, lúc này mới lên tiếng, nói: "Thơm quá, đúng là mỹ vị chốn nhân gian!"
"Đó là chuyện đương nhiên, cũng không xem là tay nghề của ai, ta chính
là nhà ẩm thực tiếng tăm lưng lẫy đây!" Nhóc Tỳ ngạo nghễ nói.
Hai người bọn nó ăn như hổ đói, tất nhiên Tử Điêu cũng biết chừng mực,
mặc dù nó dài hơn một trượng nhưng cũng không tiện ăn nhiều.
Hào quang lấp lánh, mùi thơm nức mũi, đám Thái Cổ di chủng đứng xung
quanh vô cùng tức giận đứng ngồi không yên, bọn họ rất muốn tiến lên để
cướp một miếng, mùi thơm quá mê người.
Chỉ có một con chim Loan năm màu trên trời vô cùng tức giận, hận không
thể lao thẳng xuống để quyết chiến sinh tử, nhưng nó nhanh chóng áp chế
cảm xúc kích động này, nó sợ Nhóc Tỳ lại có thêm một món ăn khác nữa.
"Tiểu đệ, đừng có ngại, mau lại ăn đi!" Nhóc Tỳ bắt chuyện, có tới mấy chục cân thịt khiến nó thích thú, miệng đầy dầu mỡ.
Sư Tử hoàng kim ở sát bên cạnh vẻ mặt khó xử, tên huynh đệ đã kết bái
này quá hung tàn, không biết gì sao hiện tại nó cảm giác mình mới là
Nhân tộc, mà tên nhóc rách rưới kia chính là Thái Cổ di chủng hung tàn.
"Đừng nghĩ ngợi nhiều, mau ăn đi." Nhóc Tỳ mở miệng lần nữa.
Sử Tử chín đầu sao có thể ăn được chứ, nếu không sau này chim Loan năm
màu có quan hệ nhiều đời chắc chắn sẽ liều mạng với nó, thế nhưng khi
nhìn thấy miếng thịt quý vàng óng ánh kia thì miệng của nó không ngừng
nuốt nước miếng, nó nhịn không được.
Đúng lúc này chim Loan năm màu từ trên trời cao bay thấp xuống, nó thấy
rõ nên tức điên lên, hét lớn: "Sư Tử chín đầu, ngươi... Tức chết ta mà!"
"Ta đâu có ăn..." Sư Tử chín đầu lúng túng, chuyện này không thể nào
trách mình được, miếng thịt kia quá thơm, nếu như không có những người
xung quanh, không có chim Loan năm màu ở bên cạnh thì chắc chắn nó không
khách khí như vậy.
"Vậy thì ăn canh rắn đi." Đại Hồng Điểu nói, bên trong cái nồi đen thần
quang lấp lánh, một nồi thịt rắn tỏa ra thơm lừng, làn nước trong suốt
óng ánh.
"Tiểu đệ, ta mời ngươi ăn thịt rắn."Nhóc Tỳ ăn hết miếng thịt chim cuối
cùng, vỗ vỗ cái bụng căng tròn của mình, lại vỗ đầu Sư Tử chín đầu rồi
chạy nhanh tới cái nồi đen kia.
Ngoại trừ nồi thịt rắn còn có hai túi mật rắn nữa, Đại Hồng Điểu chăc
chắn sẽ không khách khí, nhanh chóng nuốt một túi mật, còn lại một túi
khác Nhóc Tỳ lấy ra từ trong suối, cũng không chú ý gì nuốt thẳng vào
trong bụng, đây chính là vị trí chứa đựng tinh hoa toàn thân của Phì Di,
không thể lãng phí được.
Lúc này, trên người Nhóc Tỳ tản ra một luồng mây đỏ, uy lực của mật rắn
quá mạnh, tinh khí cuồn cuộn khiến cho máu thịt của nó không ngừng vang
lên những tiếng sấm nổi.
"Tốt, quá mạnh mẽ!" Nhóc Tỳ vui mừng.
Sau đó, nó bắt đầu cùng với Đại Hồng Điểu, Tử Điêu còn có Sư Tử chín đầu
thưởng thức thịt Phì Di, nồi thịt này rất đặc biệt, trên mặt nước lượn
lờ những tầng mây mù, thịt rắn tỏa ra bảo huy khiến cho những thiên tài
các tộc trong lòng ngứa ngáy.
"Ha ha, ăn thôi!" Đại Hồng Điểu kêu to đầy hưng phấn, nhanh chóng ăn uống không khách khí chút nào.
Mặc dù dạ dày của Nhóc Tỳ đã căng tròn nhưng khẩu vị còn rất lớn, trước
tiên luyện hóa những bảo dược máu thịt vừa rồi, toàn thân nó lấp lánh
rồi lại tiếp tục lao vào cuộc chiến ăn uống.
Tử Điêu cũng không có khách sáo, chỉ có mỗi Sư Tử chín đầu hơi ngại
ngùng, nó rất muốn ăn nhưng khi liếc mắt lên trời cao thì thấy chim Loan
năm màu đang tức giận nhìn mình, nó không dám tham dự vào bữa tiệc này.
"Ngươi đừng kêu nữa, không đánh thì không quen biết, xuống đây cùng ăn
đi, cũng chính như vậy mà ta mới quen được với tiểu đệ đấy." Nhóc Tỳ
hướng lên trời hô lớn.
Chim Loan tức giận, và đương nhiên nó sẽ không thỏa hiệp.
Sư Tử chín đầu lúng túng, không biết nên khuyên nhủ như thế nào.
Một tên thiếu niên hung tàn, một con Đại Hồng Điểu, một con Tử Điêu ngồi vây xung quanh cái nồi đen tận hưởng món ăn này.
Ở bên cạnh có một con Sư Tử chín đầu lay hoay khó xử.
Bọn người Nhóc Tỳ căn bản không thèm để ý đến những ánh mắt khác thường
của các tên cường giả xung quanh, cứ thế ngồi ăn uống vui vẻ.
Đây chính là một cảnh tưởng lạ đời, một đám sinh vô cùng mạnh mẽ cùng
nhìn chằm chằm về một phía, còn thiếu niên Nhân tộc kia thì không thèm
bận tâm, tràn đầy phấn kích và ăn uống ngấu nghiến.
Các thiên tài của Nhân tộc thì mặt mày phức tạp. Thế nào thì được gọi là
dũng mãnh? Tên nhóc siêu quậy chính là lý giải chính xác nhất, ở trước
mặt cả đám Thái Cổ di chủng cứ thế nướng, hầm, ăn di chủng.
"Thực sự... Khác người!"
Các thiên tài của Nhân tộc than thở, tên nhóc này thường làm những việc
khiến người không biết phải nói làm sao, nếu những người khác làm việc
giống nó thì chắc chắn đã xui xẻo từ lâu, bị nhân thần cộng phẫn. Chẳng
qua những việc nó vừa làm lại làm tăng mạnh uy phong của Nhân tộc.
Quả thật là vài chục năm đến cả trăm năm nay cũng chưa từng thấy người nào hung tàn như vậy, lại dám làm những chuyện này.
Vô số thiên tài, cường giả của các chủng tộc đang nhìn chằm chằm về phía
bọn nó. Sau này, đến vài năm sau khi nhắc tới chuyện này, mọi người
không ngừng cảm khái.
Đương nhiên, đến lúc đó thì thân phận của tên nhóc hung tàn này đã khác
xưa rất nhiều, chuyện này cũng trở thành những truyền thuyết ít ai biết
đến.
Nhóc Tỳ ăn đến nỗi cái bụng tròn vo. Chỉ cần mở miệng nói chuyện tất có
hào quang tỏa ra. Hấp thu nhiều máu thịt quý giá như thế nên thân thể
của nó được gột rửa lần nữa.
Nhưng đáng tiếc chính là nó vẫn chưa mở ra được Động Thiên thứ chín, dù
sao những thành tựu được ghi chép ở trong cổ thư trên thực tế thường rất
khó gặp, độ khó vượt qua sức tưởng tượng!
Thực tế đã được kiểm nghiệm, không thể vì ăn Phì Di, hay chim Loan thì
Nhóc Tỳ có thể phá tan sự trói buộc để khai sáng ra một kỳ tích mới
được.
Thịnh yến rốt cuộc cũng kết thúc, đối với bọn nó đây chính là một loại
hưởng thụ nhưng đối với những người bên ngoài đây chính là một loại dày
vò, tra tấn tàn nhẫn. Chỉ có thể nhìn chứ không được ăn những miếng thịt
quý giá bổ dưỡng đó.
Nhóc Tỳ nhấc lên hai tên cường giả Tộc ba mắt, nhẹ nhàng giúp bọn họ trị
thương, sau khi động viên một hồi thì đến trò chuyện với một vài con
Thái Cổ di chủng như Hỏa Nha… Tất cả bọn họ đều là người quen cũ của Sư
Tử chín đầu.
"Nếu đã là bằng hữu của tiểu đệ ta, thì cũng chính là bằng hữu của ta,
sau này có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu." Nó ợ lên một tiếng no nê,
vỗ vỗ cái bụng nhỏ tròn vo mà thề thốt.
Những tên Thái Cổ di chủng mạnh mẽ hai mắt nhìn nhau, làm bằng hữu với
ngươi quá nguy hiểm, sơ sẩy tí xíu liền trở thành thức ăn cho ngươi,
không noi gương con chim đang bay lượn trên cao kia sao, sợ là bây giờ
vẫn đang còn nguyền rủa và chửi mắng tên nhóc hung tàn này.
Lại nói, ngươi mới bao nhiêu tuổi, ở đây chắc chắn ai cũng đều lớn tuổi hơn ngươi, vậy mà ngươi lại gọi họ là tiểu đệ.
Có thể đến hiện tại, bọn họ đã không còn dám xem thường tên thiếu niên
Nhân tộc này nữa, khi nó mở miệng thì không một tên sinh linh nào dám vô
lễ, bên trong cách cư xử bình đẳng thì thấp thoáng có sự kính nể.
"Gào..."
Đúng lúc này, Đại Hồng Điểu gêu gào thảm thiết, lông chim cả người thiêu
đốt biến thành tro tàn, toàn thân trọc lốc cực kỳ mất thẩm mĩ.
"Đại Hồng, ngươi sao thế?" Nhóc Tỳ kinh ngạc.
Hỏa Nha ở bên cạnh Sư Tử chín đầu tỏ vẻ hâm mộ, mở miệng giải thích cho
nó hiểu, nói: "Thái Cổ di xà quả nhiên rất có tác dụng đối với tộc chim
chúng ta, nó nuốt một túi mật rắn lại thêm hơn phân nửa con Phì Di cho
nên có thể tắm trong lửa mà thăng cấp, thực lực tăng lên rất nhiều."
Quả nhiên, lời này vừa nói ra, Đại Hồng Điểu không ngừng kêu gào, cả
người không một cộng lông trông rất buồn cười, thế nhưng lại tỏa ra một
khí tức rất kinh khủng.
Sau đó, bên ngoài thân thể nó phát sáng, những nham thạch và mặt đất xung quanh nhanh chóng nóng chảy, dung nham sôi trào.
"Ầm ầm" Thân thể của Đại Hồng Điểu mọc ra những sợi lông mới, sặc sỡ xinh đẹp hơn.
"Ha ha, ông đây đột phá, mạnh mẽ hơn xưa nhiều!" Đại Hồng Điểu vui mừng
kêu to, thần mang trong mắt tăng vọt quét nhìn bốn phía, cuối cùng tập
trung về Nhóc Tỳ, nói: "Ông đây hiện tại không sợ ngươi nữa rồi!"
Nhóc Tỳ trừng mắt, nói: "Sủa cái gì đó, chút nữa làm thịt ngươi!"
Vừa nghe thấy những lời này, Đại Hồng Điểu chợt rụng rời tay chân, không
còn chút tính khí nào nữa, tuy rằng cảm thấy thực lực bản thân tăng
vọt, nhưng khi nghĩ tới tình cảnh Nhóc Tỳ luyện hóa Thái Nhất Chân thủy
thì nó sinh ra một luồng cảm giác vô lực, gục đầu xuống đất, vô cùng căm
giận.
Cuối cùng, nó lại ngẩn đầu lên, nhìn về phía các thiên tài ở xung quanh,
quát: "Chớ chọc ông, nếu không liền làm thịt các ngươi!"
Mọi người đờ người ra, vậy mà con chim này lại bị lây nhiễm từ tên nhóc hung tàn kia.
Tử Điêu cả người cũng phát sáng, thương thế đều biến mất, thiếu chút nữa là đột phá, cả người lấp lánh ánh sáng màu tím.
Nhất thời, những Thái Cổ di chủng mạnh mẽ xung quanh Nhóc Tỳ, như Sư Tử
chín đầu, Đại Hồng Điểu, Tử Điêu, Hỏa Nha, hai huynh đệ của Tộc ba mắt,
còn có chim Loan năm màu ở trên đầu trở nên náo nhiệt.
"Đừng kêu nữa, chúng ta đều là bằng hữu của nhau, ngươi xem không phải
ta với Sư Tử chín đầu đã kết bái rồi sao?" Nhóc Tỳ ngửa đầu nhìn chim
Loan, nó rất muốn kể ra chuyện tình cảm giữa nó và Sư Tử hoàng kim.
Kết quả, mặt mày của Sư Tử chín đầu liền tài nhợt, vội vàng ngăn cản
không cho Nhóc Tỳ nói ra. như vậy không phải quá mất mặt sao, bí mật về
việc lấy đầu sư tử đem đi kho, cho dù đánh chết thì nó cũng không muốn
cho mọi người biết chuyện này.
"Thế thì đệ giúp ca khuyên nhủ nó đi." Nhóc Tỳ nói.
Sư Tử chín đầu vội vàng gật đầu, chỉ cần không nói ra thì bảo nó làm chuyện gì cũng được.
Nơi này rất đông di chủng, ai nấy cũng mạnh mẽ vô song, bất kể bạn bè
hay là địch nhân thì ai cũng đều kính nể tên nhóc con hung tàn này.
"Là hắn sao?" Xa xa, trong đám đông có người phát ra những âm thanh nói chuyện trầm thấp.
"Không sai, chính là tên nhóc siêu quậy, lúc ở Hư Thần giới đã hạ gục cả
đám cường giả tộc ta, xếp bọn họ thành một tòa núi hình người, vơ vét
hết tài sản của chúng ta!"
"Hiện tại không nên động thủ, chờ khi tiến vào di tích rồi hẵng đuổi giết nó!"
Người mở miệng không còn trẻ, hiễn nhiên cũng đã phong ấn bản thân để tiến vào Bách Đoạn sơn.
Cũng có một nhóm người đứng ở nơi khác, con mắt lạnh lẽo, hào quang lóng
lánh đầy lòng thù hận, thì thầm to nhỏ, cũng đang tính kế để đối phó
với Nhóc Tỳ khi tiến vào di tích.
Lúc trước, khi Nhóc Tỳ ở Sơ Thủy Địa trong Hư Thần giới đã bị rất nhiều
người ghi nhớ, có người muốn chiếm đoạt bảo cốt của nó, kết quả nó toàn
lực ứng chiến, không chỉ đánh thắng họ mà còn đem những người thuộc bốn
đại cường tộc xếp thành một tòa núi hình người, dọa nạt ức hiếp một hồi.
Chuyện này tất nhiên đã kết làm mối thù lớn nên bốn tộc lớn đều cử người
vào Bách Đoạn sơn, trong đó có một bộ tộc muốn bắt sống nó để thu lại
cây bảo phiến Xích Vũ, đó chính là bảo vật trấn tộc của bọn họ bị nhóc
siêu quậy cướp ở Hư Thần giới.
Sát kiếp sắp nổi, mưa gió sắp đến!
"Sao các ngươi không tiến vào di tích, ta thấy thần quang ở bên trong
thỉnh thoảng bay lên, chắc chắn là bảo cụ rồi, vậy sao không đuổi theo?"
Nhóc Tỳ hỏi, ở xung quanh có không ít Thái Cổ di chủng, nó muốn lôi kéo
mọi người cũng xông vào di tích.
"Một nhóm người sớm đã đi vào nhưng hầu hết đều chết cả, những kiện bảo
cụ thông linh sẽ chém giết những người nào tiếp cận nó." Hỏa Nha cảnh
cáo.
Tử Điêu gật gật đầu, nó đã trốn từ bên trong ra nên bị người đánh lén,
cũng có những bảo cụ thông linh chém giết nó, nếu không phải thực lực đủ
mạnh mẽ thì chắc đã tiêu đời rồi.
"Nếu như đã đến thì không thể không đi vào, đi thôi, chúng ta cùng đi
thu hoạch bảo cụ!" Nhóc Tỳ không chút lo sợ, đi thẳng về phía trước.
Chuyện này khiến cho mọi người hăng hái, bởi vì đã một thời gian dài không có ai đi vào.
"Đi, chúng ta xuất phát thôi!"
Ở một bên, Tất Phương, Thần điểu màu vàng, Tỳ Hưu, Li Long trông cực kỳ
mạnh mẽ khiến người khác kinh sợ, những sinh linh đáng sợ này khó có thể
đo lường sâu cạn cũng đã bắt đầu chuyển động, bọn chúng cũng đang có ý
định tiến vào bên trong di tích.
Mọi người đều giật mình rồi sau đó trở nên náo nhiệt, càng nhiều người muốn gia nhập đi vào di tích.
Liệt Thiên ma điệp, Thổ Hành Long, Bạo Viên, Bồ Ma thụ cũng bắt đầu xuất
phát, hóa thành những sợi ánh sáng vọt thẳng vào Thượng Cổ phế tích.
"Đi, mọi người cùng nhau xông vào, cùng nhau trấn áp những bảo cụ kia, đừng đi vào muộn kẻo không kiếm chác được gì!"
0 nhận xét:
Đăng nhận xét