"Nhóc tỳ, đừng có gượng ép chính
mình." Vị trưởng lão trong tộc bị phù văn đánh bay lúc nãy nói, hắn rất
lớn tuổi, tinh lực đã khô cạn không còn sung mãn như thời trai trẻ nữa.
Lúc này khóe miệng của hắn đang chảy máu làm cả chòm râu trắng như tuyết bị nhuộm đỏ, trên khuôn mặt già nua tràn ngập lo lắng.
Mọi người trong tộc đều rất tức giận, cảm thấy rất khó chịu, vị trưởng
lão này đã gần chín mươi tuổi rồi còn bị người khác làm nhục như vậy mà
bọn họ lại không thể bảo vệ được.
"Lũ cướp đáng chết!" Thạch Lâm Hổ cắn răng nói, hắn lấy tay quệt máu
dính ở trên mặt, trên mặt hắn có một vết thương do bị roi ngựa đánh phải
vẫn đang chảy máu.
Sự xuất hiện của bọn cướp khiến cho tính mạng của mọi người trong thôn
bị đe dọa, không quản bọn chúng có phải bọn ác nhân năm đó hay không, cả
thôn nhất định sẽ gặp đại họa.
Mọi người trong thôn đều rất phẫn nộ, bọn ác nhân này quá là kiêu ngạo
không coi ai ra gì, bọn chúng làm nhục người trong thôn, dẫm đạp lên tôn
nghiêm của họ.
Bọn trẻ nhỏ đứa nào mắt cũng đỏ ngầu, siết chặt nắm đấm, chỉ hận không thể lập tức lớn lên diệt trừ bọn ác nhân kia.
"Chúng ta nhất định sẽ vượt qua được kiếp nạn này, từ nay về sau ta sẽ
chăm chỉ tu hành làm cho mình trở nên mạnh mẽ hơn. Chúng ta sẽ bảo vệ
cho tất cả mọi người trong thôn, không để họ phải chịu bất kỳ một sự uy
hiếp nào nữa."
Bọn nhỏ cùng thề, lời nói của bọn trẻ khiến một đám người lớn đều cảm thấy rất khó chịu, tự trách bản thân mình quá kém cỏi.
"Là do bọn ta vô dụng không thể bảo vệ mọi người." Đám người Thạch Phi Giao siết chặt nắm đấm.
"Không thể trách các ngươi, truyền thừa của chúng ta đã bị thất truyền,
các ngươi toàn đến lúc trưởng thành mới bắt đầu tu luyện cốt văn đã bỏ
lỡ mất giai đoạn quan trọng nhất." Tộc trưởng lắc đầu nói.
Một đám người lớn mặc dù nghe tộc trưởng nói vậy nhưng vẫn rất khó chịu,
bọn họ đều là những nam nhân dũng mãnh vậy mà lại bị người khác làm
nhục như vậy khiến bọn họ cảm thấy cực kỳ phẫn uất.
"Mọi người bắt tay vào làm việc đi, chúng ta phải chuẩn bị cho trường hợp xấu nhất xảy ra." Một vị lão giả nói.
Sau đó, tộc trưởng sai người vào rừng gọi Độc Giác Thú trở về, nếu như
thật sự không còn cách nào khác thì sẽ để chúng mang theo đàn bà và trẻ
em chạy trốn.
Còn có hai mươi ngày, tất cả mọi người đều rất khẩn trương, có người
chuẩn bị chiến đấu, có người sắp xếp đồ chuẩn bị rút lui, còn có người
thì lại tranh thủ thời gian khổ tu, ngộ pháp.
"Tộc trưởng, cái lông chim màu đỏ kia có dùng được không?" Có người nghĩ đến cái lông chim mà Tiểu Hồng điểu để lại.
Thạch Vân Phong lắc đầu nói: "Nếu là ở bên ngoài hoặc là ở mấy chỗ thế
lực lớn có thể còn có tác dụng, nhưng mà ở trong Đại Hoang chỉ có một
mình bọn cướp, bọn chúng nhất định sẽ giết người diệt khẩu cho nên sẽ
không có tác dụng gì."
Nhóc tỳ đi vào núi một mình chuẩn bị cho việc lên cấp, đột phá không khó
nhưng nhóc tỳ đang suy nghĩ xem làm thế nào có thể bùng nổ để đạt đến
mức độ lý tưởng nhất khi bước vào Động Thiên cảnh.
Mưa phùn lất phất rơi trên lá cây tạo ra tiếng sào sạt, nhóc tỳ ngồi xếp
bằng ở trên một khối núi đá không hề bị lay động, nó đang lắng nghe
những âm thanh tự nhiên của vùng rừng núi này.
"Răng rắc"
Một tia sáng xẹt qua bầu trời xám xịt, tiếng sấm vang lên, trên trời
những tia chớp chằng chịt như những con rắn bạc đang nhảy múa vô cùng
rực rỡ.
Trong dãy núi các loại thú dữ rít gào, chim dữ hí vang vô cũng huyên náo.
Nhóc tỳ vẫn ngồi tĩnh lặng ở chỗ kia, mặc cho tiếng sấm điếc tai cũng
không hề bị ảnh hưởng, ánh mắt của nó hết sức bình thản không có vui
buồn khổ đau hay nóng nảy tức giận gì cả.
Nhóc tỳ đang tìm hiểu các phương pháp, đang lĩnh ngộ các loại đạo quả
cùng sự huyền bí của Động Thiên cảnh. Bây giờ Thạch Hạo bất cứ lúc nào
cũng có thể đột phá bước vào một cấp độ sinh mệnh mới.
Cứ như vậy, ngày nào nhóc tỳ cũng đi sớm về muộn, bỏ qua tất cả mọi thứ,
quên việc bọn cướp sắp sửa trở lại, một lòng một dạ tập trung vào việc
tu hành chuẩn bị tiến hành một lần lột xác to lớn.
Thậm chí nó còn quên mất cả thời gian, có khi ngồi bất động mấy ngày
liền. Thạch Hạo ngồi ở trong núi rừng quan sát trời đất trăng sao, lắng
nghe tiếng gầm của mãnh thú, tất cả tinh thân của nó đều hòa vào núi
sông.
Nhóc tỳ tập trung tu hành như vậy mấy ngày liền khiến cho người trong
tộc cũng phải lo lắng, may mà nó vẫn còn biết đường trở về.
Nhóc tỳ giống như là ngây dại, không để ý đến bất kỳ việc gì chỉ chú tâm
vào việc tu hành, không ngừng ngộ pháp, nghiên cứu các loại phù văn
huyền bí, tiến hành lột xác.
Chớp mắt đã trôi qua mười mấy ngày, bất kể gió mưa bão táp cũng không
thể ảnh hưởng đến tâm tình của nhóc tỳ, nó vẫn ngồi tĩnh lặng một chỗ,
chìm đắm trong thế giới tu hành, ngay cả khi mở mắt hay nhắm mắt cũng có
phù văn chập chờn.
Đến ngày thứ mười lăm, nhóc tỳ như là đã thoát ly hẳn với thế giới bên
ngoài, nó cầm lấy thiên cốt sáng loáng tập trung nghiên cứu Nguyên Thủy
Chân Giải, cảm ngộ "Chiến Thần Đồ Lục", cuộc chiến giữa Ly Long với Toan
Nghê, Ngũ Sắc Khổng Tước Thần Vương quyết đầu Thao Thiết và hình ảnh
Chân Hống tàn sát thần linh ở trong đó.
Bảo cốt sáng lóng lánh, tỏa ra ráng lành, tràn ngập khí hỗn độn, nhóc tỳ vẫn ngồi tĩnh lặng chú tâm quan sát nó.
Trong khoảnh khác sắp sửa đột phá, Thạch Hạo cảm ngộ được một phần chân
nghĩa của "Chiến Thần Đồ Lục" trong Nguyên Thủy Chân Giải, thân thể
thăng hoa sáng lóng lánh, tâm linh tinh thuần không có một tí tạp chất,
cả cơ thể đều bị phù văn bao phủ.
Lúc này, cả người nhóc tỳ sáng rực giống như là được đúc thành từ thần
kim bảy màu có bảo quang chuyển động, trong máu thịt có từng cái từng
cái phù văn diễn biến thành tiên lô đang lấp lóe, rèn luyện thiên địa
tạo hóa. Đây là sự chuẩn bị cuối cùng trước khi đột phá.
Động Thiên là một cảnh giới cũng là một phương pháp tu hành, hấp thu
tinh hoa của đất trời, ngộ ra chân nghĩa của đạo phù từ đó có thể hiểu
được trật tự cùng với quy tắc biến hóa của thế giới, giống như lại một
lần nữa tạo ra một vùng thiên địa.
Ở trong hoặc ở ngoài cơ thể mở ra một cái đường hầm, một vùng tịnh thổ
hoặc cũng có thể là cả một thế giới. Đây chính là Động thiên cảnh.
"Ầm ầm!"
Đột nhiên, một âm thanh to lớn phát ra cộng minh với tiếng gió khiến cho
cả vùng Đại Hoang này chấn động, dãy núi cũng phải rung lên giống như
là bầu trời sắp sụp xuống, cung điện của các vị thần rơi xuống.
Một đám phù văn xuất hiện chi chít khắp nơi trong thiên địa, phù văn óng
ánh lóa mắt giống như được đúc bằng tiên kim che phủ thân thể của nhóc
tỳ.
Một đạo tinh lực xông thẳng lên trời như là sóng lớn vỗ bờ đánh tan đám
mây trên trời, cuối cùng ở trên đỉnh đầu của nhóc tỳ xuất hiện một cái
hang động giống như là một ngọn núi lửa.
Nó giống như là được tạo thành từ nham thạch thật sự vậy, nó có màu nâu
xám, phong cách cổ xưa, nó treo trên đầu của nhóc tỳ cách đỉnh đầu
khoảng mười phân.
Trong hang động giống như miệng núi lửa này tỏa ra sinh cơ bừng bừng, đỏ tươi rực rỡ sáng lóa mắt giống như là dung nham vậy.
Nhóc tỳ đột phá tiến vào Động Thiên cảnh, hòan thành lột xác, sinh mệnh
thăng hoa, sức mạnh tăng lên vùn vụt, so với trước đây tăng lên rất
nhiều lân khiến cho thiên địa sinh ra cộng hưởng.
Trên đầu có một miệng núi lửa màu nâu xám, bên trong núi lửa có tinh khí
đỏ tươi phun trào, đây chính là lực trật tự của đất trời cùng bản thân
nối liền hòa quyện với nhau.
Tiến vào cảnh giới này, mở ra động thiên chẳng khác gì có thể đoạt tạo
hóa của thiên địa, không ngừng hấp thu tinh khí của đất trời bồi bổ cho
bản thân mình.
Lúc đó có thể kết nối với hư không mênh mông, ở trong đó rèn luyện cốt
tủy khiến cho thần lực của phù văn trong cơ thể mình tăng lên nhanh hơn
nhiều so với trước kia trở nên mạnh mẽ vô cùng.
Từ nay về sau, thân thể lúc nào cũng tràn đầy sức sống, chỉ cần không
gặp phải những trận chiến thảm khốc thì khó mà tiêu hao hết sức lực của
bản thân, lúc nào cũng trong trạng thái mạnh nhất.
"Oanh"
Trên đầu nhóc tỳ, ngọn núi lửa rắn chắc phong cách cổ xưa kia không
ngừng phun trào tinh khí đỏ tươi, tinh khí tràn xuống phía dưới.
Núi lửa phun trào không ngừng hấp thu tinh khí của đất trời khiến cho
tinh khí của cả vùng đất này đều trở nên mỏng manh. Tinh khí đỏ tươi
giống như dung nham chảy vào trong cơ thể của nhóc tỳ.
Đây gần như là trực tiếp cướp đoạt tinh khí bên ngoài bổ sung cho bản
thân mình giữ cho cơ thể luôn trong trạng thái sung sức nhất.
"Đây chính là Động thiên cảnh ư, hóa ra là sẽ có cảm giác như thế này."
Nhóc tỳ thì thào nói, nó nhắm mắt lại, chìm vào trong cảm giác mỹ diệu
mà cảnh giới này mang đến.
Đây là một loại cảm giác rất kỳ diệu, giống như muốn vũ hóa phi thăng,
toàn thân thư thái trần đầy sức mạnh, cơ thể như là muốn bay lên.
Động Thiên cảnh, hoàn toàn không chỉ có vậy, giống như trong cơ thể đang
khai thiên lập địa có thể sử dụng động thiên để nuôi dưỡng bảo khí và
các loại phù văn mạnh mẽ nhất.
Nhóc tỳ còn chưa kịp tìm hiểu thêm thì thân thể đã run rẩy dữ dội rồi
lại phát ra một tiếng nổ vang điếc tai, cơ thẻ tỏa ra hòa quang vạn
trượng, ráng lành rực rỡ.
Bên trái cơ thể xuất hiện một ngọn núi lửa màu nâu xám hết sức chân
thực, núi lửa hiện ra trong hư không phun ra những dòng tinh khí đỏ tươi
như dung nham.
Nhóc tỳ lột xác, lại có một ngọn núi lửa khác xuất hiện khiến cho thân
thể càng rực rỡ. Ánh sáng chiếu rọi khắp nơi giống như những cánh hoa
óng ánh đang bay lượn, cảnh tượng vô cùng mỹ lệ.
"Ồ, lại thêm một cái!" Nhóc tỳ kinh ngạc, lẽ nào Liễu thần nói hậu tích
bạc phát là như vậy? Hắn còn tưởng rằng là "Động thiên" sâu xa tinh khí
bừng bừng như biển lớn mới có thể đạt đến cấp độ cao hơn.
Bình thường, rất nhiều tu sĩ cả đời đều không thể đạt đến cảnh giới này
vậy mà nhóc tỳ vừa mới đột phá liền mở ra hai cái động thiên.
"Ầm!"
Nhưng mà mọi việc còn chưa dừng lại ở đó, phù văn đầy trời giống như
sóng biển cuộn trào làm cho nơi này hình thành một mảnh trật tự lĩnh vực
mênh mông tỏa ra ráng lành.
Lại một cái động thiên nữa hình thành.
Nó xuất hiện ở bên phải của nhóc tỳ, miệng núi lửa ầm ầm rung động phun trào ra một dòng dung nham màu tím.
Đến bây giờ quanh người nhóc tỳ đã xuất hiện ba miệng núi lửa màu nâu
xám, chúng không ngừng rút lấy tinh khí của đất trời chuyển thành những
dòng dung nham màu đỏ, bạc, tím chảy vào trong cơ thể nhóc tỳ.
"À, ta không vội vã đột phá mà liên tục tích lũy, sau đó lại luyện hóa
bảo trứng của Ngũ Sắc Khổng Tước Vương, tích lũy như vậy quả nhiên phát
huy tác dụng."
Nhóc tỳ vui sướng, mặt mày hớn hở, cười híp cả mắt, nó bây giờ đã là cao thủ Động Thiên trung kỳ.
Việc này nếu là truyền đi nhất định sẽ làm mọi người chấn động, trợn mắt
há hốc mồm. Đột phá vào cảnh giới này đã rất khó khăn, cực kỳ ít người
có thể vừa mới đột phá đã mở ra hai cái động thiên. Những người này tất
cả đều là nhân tài kiệt xuất. Vậy mà nhóc tỳ lại có thể mở ra ba cái
động thiên, đúng là chưa từng nghe nói, mà nói ra cũng sẽ không ai tin.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét