Nhân Hùng một sừng màu đen sau
khi nghe được toàn thân run rẩy, thằng bé hung tàn này thật đáng sợ, vừa
mới thấy mặt đã định ăn thịt nó?!
Toàn thân rực lên hào quang màu đen, nó liên tiếp đụng gãy mấy cây cổ
thụ, liều chết chạy trốn. Phù Văn hóa thành ngọn lửa màu đen nâng bàn
chân làm tốc độ của nó tăng vọt.
“Tay gấu của ta!” Nhóc tỳ rên rỉ, khuôn mặt nhỏ nhăn nhó, vô cùng tiếc
nuối, chỉ một thoáng mà con gấu kia đã chạy mất hút, nó có muốn đuổi
theo cũng không thể phân thân ra được, thật là xót ruột mà.
Con chim đỏ thẫm kia đang hót đầy giận dữ ở giữa không trung, cả người
đỏ rực bộc phát ánh lửa đầy trời, đem khối cự thạch đập về phía nó nung
chảy thành nham thạch đỏ tươi như máu, rơi vãi xuống đất.
Nó vô cùng phẫn nộ, vốn trông thấy thằng bé hung tàn này, chỉ một kích
đã đem thiên tài của Thụ tộc đụng gãy thành hai đoạn, nên nó định tạm
thời tránh đi mũi nhọn tìm cơ hội lại lần nữa xuống tay, ai ngờ thiếu
chút nữa bị một khối đá lớn đập trúng.
Nó là Hỏa Vân Tước, tính tình hung tợn, không chịu nổi nhất là bị kích
thích nên nó lập tức điên cuồng, khắp trời đều là Hỏa văn trút xuống chỗ
nhóc tỳ.
Từ xa nhìn vào giống như một dòng thác đỏ rực liên miên bất tận từ trên
trời tuôn xuống, hơi nóng đốt người, hình ảnh thật là khủng bố.
“Đại Hồng, mày sẽ phải trả giá đắt!” Nhóc tỳ cau cái mặt nhỏ nhắn thét
lớn. Bị con Hỏa vân Tước này làm vướng chân, kết quả Nhân Hùng một sừng
bỏ trốn mất dạng, tay gấu cũng bay theo luôn.
Ánh bạc như nước tỏa ra khắp người nó, nhanh chóng hóa thành một cái
khay bạc hiện ra sau người nó, tinh kiết và thần thánh, cao gần bằng
người nó, gần như bao phủ toàn thân nó, tỏa ra hào quang chói lọi.
Nhóc tỳ trông giống như một vị thần sừng sững trên mặt đất, cả người nó
tỏa sáng, khay bạc như Thần Nguyệt từ chín tầng trời giáng xuống, làm
nổi bật nhóc tỳ thần võ bất phàm.
Ánh lửa như hồng thủy che ngợp bầu trời, phát ra âm thanh ầm ầm trút
xuống, thanh thế vô cùng kinh khủng! Khay bạc sau lưng nhóc tỳ rực cháy,
hào quang lóng lánh ánh bạc như nước trước tiên cuốn về phía trước ngăn
chặn thế lửa.
Mấy thiên tài Bổ Thiên các giật mình, tất cả cấp tốc lui về phía sau,
mỗi người đều lộ vẻ xúc động mạnh, vị tiểu sư đệ này biểu hiện quá kinh
người rồi.
Lửa đỏ ập xuống, trên mặt đất đất đá tan chảy, cổ thụ hóa tro tàn, mặt
đất hóa thành dung nham, dung nham cuồn cuộn sôi trào biến cả khu rừng
thành biển lửa.
Nhóc tỳ nổi giận, thân thể bạo phát ra khí tức không gì sánh nổi, toàn
thân Phù Văn sáng rực ầm ầm chấn động, khay bạc sau lưng càng thêm thánh
khiết, bất luận là nham thạch nóng chảy hay lửa cháy đều bị ngăn lại.
Đồng thời tay phải nó xòe rộng năm ngón, ngân quang đan dệt như tia chớp
tạo thành một con Ma Cầm thời Thái Cổ, bay vút lên cao đánh về phía Hỏa
Vân Tước.
“Phanh” một tiếng, hai hung cầm va vào nhau, hào quang đỏ rực lẫn sáng
bạc đồng thời tóe ra, trên trời truyền đến tiếng động ầm ầm không ngớt.
“Chạy đi đâu!” Nhóc tỳ quát lớn, nó phát hiện Hỏa Vân Tước đầu óc đã thanh tỉnh lại rồi, đang định dang cánh trốn đi.
Nó nhanh chóng xông về nơi xa, dậm mạnh chân lên đỉnh một ngọn núi nhỏ.
Sức mạnh thân thể kinh khủng đến mức làm cho ngọn núi nhỏ vỡ tung trông
thật kinh khủng. Cả người nó vọt lên không trung tiến vào bầu trời, nhào
về phía con chim đỏ to lớn.
Hỏa Vân Tước giật mình khiếp sợ, thằng bé này quá hung tàn, dậm châm một cái là vọt tới bầu trời, hay là nó định bay?
Nó kêu to một tiếng, cả người thiêu đốt, Bảo Thuật gia trì trên người,
cực nhanh vút lên, tốc độ trong nháy mắt tăng vọt gấp mấy lần, rốt cuộc
cũng thoát khỏi thằng nhóc Nhân tộc đáng sợ kia.
Nhóc tỳ không cam lòng. Lòng bàn tay nó phát sáng long lanh tựa như
trong suốt, bộc phát tia chớp màu vàng. Tia chớp này đích thực là có tốc
độ cực điểm, bùng nổ trên người của Hỏa Vân Tước.
Một tiếng gáy đầy phẫn nộ, lông vũ của con chim lớn màu đỏ nổ tung, rơi
xuống một đám Linh vũ màu đỏ thẫm, còn có một phần thân thể cháy đen bốc
mùi thịt thơm phức.
“Xoạt!”
Một vệt sáng bạc lướt qua, nhóc tỳ gắng sức ném ra một vầng trăng bạc,
ánh trăng sáng như tuyết giống như ánh đao chém trúng Hỏa Vân Tước làm
cho cả người nó chấn động. Một khối thịt rớt ra, con chim rơi xuống cực
nhanh.
Nhóc tỳ cười rất vui vẻ, nó reo lên: “ Đại Hồng nhanh vào nồi nào!”
Hỏa Vân Tước gào thét thảm thiết rồi rơi xuống rất nhanh, nhưng ngay khi
sắp va đập vào mặt đất nó đột nhiên đảo người một cái, bay là là mặt
đất lao thẳng về nơi xa.
“A, quá xảo quyệt mà, vậy mà lại giả chết!” Nhóc tỳ tức tối, lúc này cu
cậu đã vừa vặn vọt lên đến đỉnh điểm, đang bắt đầu rơi xuống, chịu chết
chẳng làm gì được.
Hỏa Vân Tước như chim sợ cành cong, nghe thấy nhóc tỳ nói vậy giật thót
người một cái, trốn càng nhanh hơn. Bay sát mặt đất như vậy hai cánh của
nó phạt đứt rất nhiều ngọn cây cổ thụ.
Mấy vị thiên tài Bổ Thiên các nhìn đến trợn mắt há mồm. Vị tiểu sư đệ
này quá mạnh mẽ đi, làm cho Ma Cầm mạnh mẽ như vậy cũng phải sợ chạy
trối chết.
Ở nơi xa, trong một vùng rừng núi, Nhân Hùng một sừng quệt mồ hôi lạnh, không ngờ thốt ra tiếng người: “Thật hung tàn!”
“Oanh” một tiếng, nhóc tỳ rơi xuống đất, làm cho một ngọn núi đá run
rẩy, vỡ ra một cái hố to, khe nứt lan tràn ra ngoài không biết bao xa.
Nó tức tối chạy đi, miệng không ngừng la hét: “Con chim nhỏ xảo quyệt
vậy mà lại trốn thoát, lần sau đừng để tao trông thấy mày!”
Năm vị thiên tài Bổ Thiên các ngơ ngác nhìn nhau, thật chẳng biết phải
nói gì cho phải. Sư đệ này của họ so với hung thú còn hung tàn hơn a!
Nhóc tỳ chạy về chỗ cũ, từ trong rừng xách theo một khối thịt tươi hơn
hai mươi cân vẫn còn dính một ít lông vũ đỏ rực. Đây là một đòn cuối
cùng dùng trăng bạc chém rụng ra đấy.
“Cuối cùng cũng không có uổng công, có thể nếm thử thịt tươi rồi.” Nó mở miệng nói.
Vùng núi non này có không ít sinh linh ẩn núp, nhìn thấy cảnh này tất cả
đều sởn gai ốc, chỉ trong chốc lát mặt đất run rẩy, cây cỏ run rẩy, lá
bay toán loạn, tất cả đều chạy thục mạng.
“A, chỗ đó có một con lạc đà tím ẩn núp, nghe nói thịt ở bướu của lạc ăn
ngon nhất, để nó chạy mất rồi.” Nhóc tỳ sốt ruột giậm chân, trợn mắt
nhìn núi rừng.
Con lạc đà tím nghe xong loạng choạng, thiếu chút nữa thì ngã quỵ, sau
đó nó điên cuồng chạy trốn, trong chớp mắt hóa thành một luồng sáng màu
tím tan biến vào trong cánh rừng bao la.
“Ui, lại một con dê vàng, đùi dê nướng của ta a!” Nhóc tỳ rên rỉ.
Một con dê hai đầu toàn thân vàng óng ánh, sau khi nghe được hai chân
sau đá hậu chạy trốn điên cuồng, tốc độ so với trước đây nhanh hơn rất
nhiều, trong chớp mắt đã không thấy bóng dáng.
Những cường giả này đều là thiên tài thuộc các chủng tộc khác nhau,
trong đó không thiếu sinh linh hình người, sau khi nghe thấy nhóc tỳ nói
như vậy đều chạy trối chết, chỉ sợ bị nó ăn thịt, chạy trốn như đang
tránh ôn dịch vậy.
“Sư huynh sư tỷ, chúng ta ăn chút gì đi, lát nữa lại tiếp tục xông pha
trong cái tiểu thế giới này, tìm kiếm Thiên cốt, Bất Lão thần tuyền,
truyền thừa của chư Thánh.”
Nhóc tỳ rất nhanh nhẹn cạo sạch miếng thịt này, rửa sạch sẽ bên hồ nước,
lập tức lấy ra đủ kiểu nồi niêu xoong chảo, nhanh chóng nổi lửa, nêm
nếm gia vị rồi bắt tay vào ninh nấu.
“Ăn thật rồi, quá hung tàn mà!” Mấy đầu hung linh chạy trốn sau cùng đều
lông tóc dựng đứng, chẳng dám dây dưa ở lại, đều xoay người bỏ chạy.
“Con Hỏa Vân Tước ghê gớm này chẳng lẽ là đời sau của Thái Cổ di chủng?
Tuyệt đối là huyết nhục bảo dược!” Vừa ăn một miếng một vị sư huynh đã
lộ vẻ xúc động.
“Đúng vậy mà!” Một vị sư tỷ xinh đẹp vớt từ trong nồi ra một miếng thịt
thơm phức sáng óng ánh, vừa ăn vào trong miệng đã thấy một luồng sức
mạnh kỳ diệu tinh thuần tỏa khắp toàn thân, làm cho nàng cảm thấy cả
người khoan khoái.
Mọi người nhanh chóng động đũa, trong nháy mắt hơn hai chục cân thịt bị
chén sạch, ngay cả nước canh cũng chẳng còn thừa bao nhiêu.
“Huyết nhục bảo dược!” Cả đám người kinh ngạc, lúc này bọn họ khắp người đều phát ra những tia sáng long lanh rất nhỏ.
“Mọi người rốt cuộc cũng hiểu được chứ, những Bảo Cụ này quan trọng đến
nhường nào, nếu đệ không mang theo thì làm sao có được đồ ăn ngon như
vậy. Thực sự là ăn rất ngon đấy!”
Nó cảm thấy trong người có một làn sóng nhiệt vang lên ầm ầm, trùng kích
bên trong máu thịt của nó, tinh khí đang lớn mạnh, nếu như ngày nào
cũng được ăn loại huyết nhục bảo dược này nó tin chắc chẳng mất bao lâu
sẽ đột phá.
Mấy vị thiên tài của Bổ Thiên các cảm thấy rất ngượng ngùng, đặc biệt là
hai vị sư tỷ xinh đẹp càng thẹn thùng vì bị thằng nhóc này lây bệnh,
biến thành kẻ tham ăn, từ khi tiến vào tiểu thế giới này cho đến giờ chỉ
toàn bàn chuyện đánh chén, chẳng hề tìm kiếm Thiên cốt hay Thánh dược
gì cả.
“Chỗ đó có bốn cây Linh dược, huynh sẽ đến hái.” Một vị sư huynh đứng lên.
“Chẳng đi đâu mà vội, để đến tối chúng ta bắt một con mãnh thú hầm nhừ
với Linh dược, đó mới thật là món ngon đó nha.” Nhóc tỳ nói.
Trong lúc đó, xa xa trong dãy núi một ít sinh linh bản địa thì thầm.
“Nghe thấy không, ở đây vừa mới xuất hiện một tiểu ma vương, cái gì cũng
ăn tuốt, chư vị cẩn thận nhé, nghìn vạn lần đừng có lại gần chỗ đó.”
“Quá hung tàn, ăn thịt Thụ nhân, lại ăn thịt cả Hỏa Vân Tước, sau đó còn
muốn ăn thịt cả Nhân Hùng một sừng, nhất định đó chính là đại ma vương
rồi.”
Một đám sinh linh bàn ra tán vào. Trong lúc đó một sinh vật hình người
đi tới, hơi lạnh căm căm quét qua ngay lập tức làm cho mảnh rừng núi đó
trở nên lạnh giá, tựa như một làn sương lạnh phủ xuống.
Hắn từ sâu trong dãy núi đi ra, khắp người bao phủ ánh bạc, đi về phía
hồ nước, trong khi đi tới khí tức kinh người tỏa ra làm kinh sợ sinh
linh ở gần đấy.
Bên hồ nước có một vách núi, trên đó có vài cây tùng cổ thụ xanh ngắt mà
cổ lão, trông giống như mấy con Cầu Long uốn lượn đang nằm, bên cạnh
còn có bốn cây linh dược mọc dàn hàng, hào quang óng ánh lưu động.
Đó là bốn gốc Xích Lan, trông giống như lưỡi khoan đỏ như máu tỏa hào
quang đẹp mắt, hấp thụ linh khí trong trời đất mà sống, tỏa ra mùi hương
thoang thoảng.
Đến ngay cả nhóc tỳ cũng phải thán phục, ở thế giới bên ngoài một gốc
Linh dược cần cả một ngọn Linh sơn mới có thể thai nghén ra được, vô
cùng quý hiếm, vậy mà chỗ này cả bốn gốc cùng mọc, khiến cho người ta sợ
hết hồn.
Linh khí trong tiểu thế giới này quá đậm đặc, vì vậy mới có thể thai nghén ra đến bốn gốc ở cùng một chỗ!
“Ta cảm thấy dược hiệu nhất định sẽ rất kinh người, tuyệt đối là cây
thuốc quý lâu năm, trên bề mặt có luân văn màu đỏ máu, nói không chừng
có thể giúp chúng ta đột phá bình cảnh.” Mấy người đệ tử trẻ tuổi Bổ
Thiên các mắt sáng lấp lánh.
Một vị sư huynh bắt đầu bám vào vách đá leo tới, chuẩn bị hái cả xuống.
Khi hắn vừa đến gần bốn gốc Linh dược thì bỗng nhiên cảm thấy toàn thân
lạnh toát, chợt ngẩng đầu nhìn thì phát hiện sinh vật hình người ở phía
trên đang nhìn xuống người hắn.
“Ngươi là ai?!”
“Ầm!”
Sinh linh này vô cùng ngang ngược, giẫm một cước làm vách đá đổ nát,
giống như cơn lũ bất thình lình bộc phát, ào ào mãnh liệt trút xuống.
Chuyện xảy ra quá đột ngột làm vị thiên tài Bổ Thiên các này kinh hô,
nháy mắt đã bị rơi xuống, vô số cự thạch mấy ngàn cân trút xuống, chưa
kể cự thạch vạn cân khối này tiếp khối kia lăn xuống.
Trên vách đá sinh linh hình người giậm chân một cái hầu như làm cho cả
núi đá vỡ vụn, sắp đem thiên tài của Bổ Thiên các chôn vùi trong đống đá
hàng vạn cân.
“Sư huynh!”
Mấy người phía sau thất kinh gọi lớn, biến cố này cũng quá đột ngột,
không phải ai cũng được có thân thể kinh khủng như nhóc tỳ. Người bình
thường nếu bị vài khối đá vạn cân liên tục va đập nhất định sẽ trở thành
thịt vụn.
Vách núi đổ nát, cự thạch quay cuồng, thanh thế vô cùng đáng sợ. Vị sư
huynh kia cả người Phù Văn lóe sáng nhưng rồi cũng bị vùi lấp.
“Ầm!”
Nhóc tỳ chuyển động, nó nhảy vào giữa đống đá vụn, hai tay đánh ra làm
cho núi sông biến sắc. Nó bắt được cánh tay của sư huynh lôi mạnh ra
ngoài, thế chỗ hắn mạnh mẽ đối kháng với cự thạch đang rơi xuống.
Sinh vật hình người trên vách núi giở một bức tranh ra xem, so sánh với
mấy người phía dưới, con ngươi màu bạc chợt sáng bừng lên, nó nói:
“Chính là các ngươi.”
Nó đạp xuống một cước kinh thiên động địa, bốn gốc Linh dược bị nó ngắt
xuống, còn cả ngọn núi thì bị đạp vỡ lăn xuống dưới định chôn vùi nhóc
tỳ.
Phù Văn lóe lên, quanh người nhóc tỳ sấm chớp rền vang, rất nhiều cự
thạch bị đánh nát. Nó rốt cục vẫn vọt ra ngoài mà không bị chôn vùi.
“Ngươi có phải là đứa bé khá đặc biệt kia của Nhân tộc?” Nó nhìn chằm
chằm vào nhóc tỳ, con ngươi màu bạc đáng sợ vô cùng, sắc bén đến dọa
người.
“Ngươi là ai, tại sao lại tấn công bọn ta?” Một vị sư tỷ Bổ Thiên các quát hỏi.
“Hoàng Kim sư tử chín đầu nói muốn thu phục ngươi, ta lại không muốn cho
hắn được toại nguyện. Đi theo ta, trở thành chiến bộc của ta, sau này
ta sẽ thả cho ngươi quay trở lại Nhân tộc, nhất định có thể chiếm đất
xưng vương!” Nó đứng ở trên một tảng đá lớn nhìn xuống nhóc tỳ, những
người khác nó chẳng thèm liếc mắt, toàn thân nó lấp lánh ánh bạc, thần
huy lập lòe tản ra chấn động kinh khủng.
“Ngươi là con gì?” Nhóc tỳ hỏi.
“Ta là vương của ngươi, sau này ngươi đi theo bên người ta, cùng ta đi
lập những chiến công huy hoàng. Dùng ngôn từ Nhân tộc của ngươi, ta là
chủ nhân của ngươi.” Sinh linh màu bạc mở miệng nói, trong nháy mắt một
làn sóng chấn động như biển cả bùng phát, một luồng khí tức kinh khủng
như sóng triều đổ ập về phía trước.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của nhóc tỳ tức khắc đen lại, nó tiến về phía trước, đi vòng quanh sinh vật nọ ngắm trên nhìn dưới.
“Ngươi định làm cái gì vậy?” Sinh vật hình người màu bạc hỏi.
“Ngươi một chút thịt cũng chẳng có, toàn xương là xương, đã thế còn là
hình người, ngươi bảo ta ăn thế nào được? Cho dù có hầm nhừ đi nữa ta
cũng chẳng muốn ăn, ta sợ tâm lý bị ám ảnh.” Mặt nhóc tỳ ngày càng đen,
bực tức phàn nàn, nó giận dữ nói: “Tại sao ngươi lại là hình người hả?
Bắt ngươi thì có lợi ích gì chứ? Ngươi nói thử xem, ta phải xử lý ngươi
như thế nào đây, chôn sống hay hấp cách thủy?!”
0 nhận xét:
Đăng nhận xét