Đây là một cái chân thú màu
vàng, chói lọi rực rỡ, thô chắc mạnh mẽ giống như là thần thú. Cho dù đã
chết nhưng cũng có một loại uy thế đáng sợ, đang chảy xuôi một loại hào
quang màu hoàng kim, khiến người ta kính sợ trong lòng.
Chính vào thời khắc này, không cần nói mấy trăm con hung thú, trên trăm
con hung cầm, lúc này kể cả là dị chủng như Ngân Ngạc, Huyết Điêu, Tử
Kim Xà cũng không tự chủ được mà rút lui. Chúng bị một loại hung khí làm
cho khiếp sợ.
Cuối cùng, Thanh Lân Ưng tiến lên đầu tiên, có mấy con dị thú khác cũng
đi theo. Một con dáng như Hỏa Lân, còn có một con giống như Hống. Bọn
chúng đều là bá chủ của khu vực ngoại vi, nhưng mà trừ Thanh Lân Ưng ra
thì chúng không thuộc về khu vực này.
'Ầm' một tiếng, Thanh Lân Ưng giang rộng đôi cánh to lớn đánh bay rất
nhiều đá núi, đất đá bay mù trời, bảo thể của Toan Nghê đã lộ ra hơn một
nửa.
Mấy con hung thú khác cũng như vậy, cùng nhau xông lên, lập tức loạn
thạch xuyên không, kinh đến nỗi nhưng con hung cầm và mãnh thú khác đều
lùi lại.
Một mảnh ánh sáng chói lọi màu hoàng kim tỏa ra, ở đó có một con quái
vật lớn đang nằm ngang. Nó giống như Thần Sư, trên đầu có Long Giác màu
hoàng kim, trước trán toàn là vẩy màu vàng, cả cơ thể đều óng ánh, lông
còn sáng hơn cả lụa vàng.
Đây chính là Toan Nghê, một con Thái Cổ Di Chủng chân chính. Mặc dù
huyết thống cao quý không tinh khiết, không còn nghịch thiên như tổ tiên
thời Thái Cổ, nhưng vẫn xưng tôn một phương ở sâu trong dãy núi.
Cái xác mà nó để lại cũng không coi là lớn siêu cấp, dài sáu mét. Nhưng
hung thú có mạnh hay không không thể dựa vào thể hình để nói, con Toan
Nghê trước mắt này chính là minh chứng tốt nhất.
Toàn thân nó như làm bằng vàng ròng, tuy đã chết nhưng uy thế vẫn còn,
hung khí lan tỏa, hào quang màu vàng chiếu rọi làm cho cả vùng núi đều
trở nên xán lạn, đến lá cây cũng có màu vàng nhạt.
Toan Nghê già - một con sinh vật khủng bố cực mạnh.
"Grao..."
Mấy con dị thú và mãnh cầm nhưThanh Lân Ưng, Báo Hống, Hỏa Vân Lân hành
động trước tiên, đã xác nhận đây đúng là bảo thể của Toan Nghê nên hiện
tại toàn lực tranh đoạt.
"Keng"
Con Báo Hống đó kêu dài một tiếng, từ trên lưng nó bắn ra một đạo quang
tiễn màu bạc như thiểm điện, trong cơ thể nó nhất định có ký hiệu nguyên
thủy.
"Phập"
Một con cự thú khác lập tức kêu thảm, quang tiễn đó sắc bén vô cùng, bắn
xuyên ngực của nó, có thể thấy được nội tạng bị tàn phá đang phun máu ở
bên trong.
Thanh Lân Ưng sớm đã xông lên trời trước tiên, tấn công điên cuồng xuống
phía dưới. Vầng trăng màu xanh phát ra hào quang quỷ dị, quét ngang cây
cối đá núi, một con hung thú lập tức bị chém làm đôi.
Nó đã triển khai đòn tấn công không có sai lệch, chỉ muốn đánh chết mấy
con thú mạnh nhất. Như vậy mấy trăm con còn lại cơ bản không phải là vấn
đề, số lượng có nhiều thì cũng không uy hiếp được nó.
Nơi này lập tức biến thành một vùng đất đẫm máu, có cự thú đã bắt đầu
bất chấp tất cả mà xông lên phía trước, cắn xé Toan Nghê, muốn ăn thịt
có hàm chứa bảo huyết của nó.
Mấy con hung thú bá chủ gào giận dữ. Thanh Lân Ưng cũng không ngoại lệ,
phát động tấn công để ngăn cản, nơi này triệt để đại loạn.
"Chít..."
Đột nhiên, một tiếng kêu sắc bén khiến linh hồn người ta cũng kích động
vang lên. Một con chuột màu tím to cỡ cối đá nhảy lên, cuối cùng rơi
đúng ngay trên lưng của Thanh Lân Ưng.
"Thanh Lân Ưng đại thẩm cẩn thận!" Nhóc tỳ kêu lên.
Theo chuột tím nhìn thì Thanh Lân Ưng mang đến uy hiếp lớn nhất, cho nên
muốn diệt nó trước, không ngờ đột nhiên nhảy lên ba mươi mấy mét, nghe
rợn cả người.
Thể tích của nó so với Thanh Lân Ưng mà nói thì rất nhỏ, nhưng sức tấn
công lại cực mạnh. Cào xuống một cái liền trực tiếp móc ra mấy cân thịt
từ trên lưng của Thanh Lân Ưng, không ngờ lại có thể phá vỡ được những
cái vảy xanh đó.
Nhóc tỳ quát khẽ, toàn lực ra tay, vầng trăng màu bạc chuyển động đuổi theo chuột tím.
Thanh Lân Ưng tuy phẫn nộ nhưng lại không mất đi lý trí, nó biết ở vùng
núi xa xa có một con Thử Vương khiến muông thú đều sợ hãi như thế này,
lấy Kim Chúc Thú làm đồ ăn, răng và vuốt không gì không phá.
Toàn thân Thanh Lân Ưng phát sáng, ký hiệu đan xen, giống như một tia
chớp lan tràn ở trên người, nhất thời trói buộc con chuột này, muốn dựa
vào Nguyên Thủy Bảo Phú để cắn nát nó.
Thạch Hạo cũng đã hành động, lấy trăng bạc truy kích chém về phía con
Thử Vương không thể động đậy đó, nhưng một tiếng 'keng' lớn vang lên,
lại không có thể chém đứt. Nhóc tỳ giật mình trợn to mắt, hét lên: "Ý
da, thêm phát nữa!"
"Keng", "Keng"
Đốm lửa văng tung tóe, vầng trăng bạc này chém liên tục, tiếng 'keng
keng' vang lên, da của Thử Vương cuối cùng cũng bị phá vỡ rồi, máu tươi
văng lên, nhưng xương cốt ở bên trong thì lại cứng như Bảo Cụ, khó mà
chặt đứt.
Nhóc tỳ vẫn chưa dừng tay, vầng trăng bạc thứ nhất vừa mờ đi liền gọi ra
vầng trăng bạc thứ hai, chém mạnh không ngừng, cuối cùng 'răng rắc' một
tiếng, xương của Thử Vương gãy một bộ phận, bị thương trầm trọng.
"Ầm!"
Cùng lúc này, ký hiệu do Thanh Lân Ưng triều hồi ra đã phát uy, đánh cho
Thử Vương toàn thân xuất hiện vô số vết máu đáng sợ, thương thế cực
nặng, rơi xuống núi đá.
Lúc này có một con hung cầm bá chủ đã bị đánh chết, hiện ai không còn
con thú nào có thể uy hiếp được Thanh Lân Ưng nữa. Nó nhanh chóng tăng
tốc, muốn chờ phía dưới tranh đoạt gần xong mới lại ra tay.
Trên sự thật, không chỉ là Thanh Lân Ưng mà chính những con bá chủ khác
sau khi đánh nhau một phen cũng lựa chọn lùi lại, không muốn để cho kẻ
khác lợi dụng, tạo ra cục diện giằng co.
Đột nhiên vảy trên người Thanh Lân Ưng hé ra, sau đó lại nhanh chóng
căng lên, giống như gặp phải thứ gì đó khủng bố vô cùng. Nó bỗng nhiên
lao xuống, ghé sát vào núi rừng mà bỏ chạy cực nhanh.
Chính vào giờ phút này, sau lưng của nhóc tỳ cũng cảm thấy lạnh lẽo, nó
giống như rơi vào hầm băng, theo tốc độ bay cực nhanh của Thanh Lân Ưng
thì loại cảm giác này mới từ từ biến mất.
"Đó là cái gì?" Nhóc tỳ chưa bao giờ sợ hãi như hôm nay, vừa rồi cả người giống như ngừng thở, mặt tái dại.
Thanh Lân Ưng bay ra rất xa mới xông lên trời, chui vào trong tầng mây, giấu đi thân hình, quat sát vùng núi đó.
Nhóc tỳ vận chuyển sức mạnh thần bí của Cốt Văn, hai mắt lập tức sáng
lên, nằm úp sấp ở trên người Thanh Lân Ưng, cũng nhìn về phía đó.
"Grao..."
Một tiếng thú rống kinh thiên động địa truyền đến, làm cho quần sơn sông
ngòi đều đang run lên, lá cây nhanh chóng rụng xuống. Cả mảnh thiên địa
đều thoáng cái trở nên lạnh lẽo, một loại khí tức kinh khủng như cơn
hồng thủy tàn phá bừa bãi.
Trong sát na, sơn lâm từ ồn ào trở nên yên lặng. Hung cầm mãnh thú trong
nháy mắt đều im bặt, cả người run lẩy bẩy, không còn dám gào thét nữa.
Kể cả là Huyết Điêu, Tử Kim Xà, Hỏa Vân Lân các kiểu cũng không dám động
đậy.
Một cái bóng màu đen xuất hiện, giống như Cái Thế Ma Vương hàng lâm,
phát ra hung uy ngập trời, khiến cho quần sơn yên tĩnh như chết.
Đây là một con vượn dữ, cũng không phải là lớn lắm, có thể cao hơn hai
mét. Trên người có lông đen dài nửa xích, sáng ngời mà khiếp người.
Khiến người ta sợ hãi chính là nó còn có một đôi cánh màu đen, không ngờ
lại có thể bay trên trời, vừa rồi nó chình là từ trên trời hạ xuống.
Ngoài đây ra, ở trên đầu của nó còn có một cặp sừng màu đen, to lớn mà
dữ tợn.
"Ặc, lẽ nào là một con Ác Ma Viên? Hơn nữa còn là vương giả huyết thống
cực cao, nếu không sẽ không thể mọc được đôi cánh ma có thể bay được!"
Nhóc tỳ giật mình há mồm.
Ác Ma Viên quá mạnh mẽ, vừa mới xuất hiện liền kinh sợ vạn thú. Con mắt
lạnh lẽo quét một cái, không có con thú nào dám kháng cự. Hơn nữa, ở
ngoài cơ thể nó còn có hắc vụ lượn lờ, khí tức mãnh liệt ập vào mặt,
giống như đã từng giết chết ngàn vạn sinh linh cường đại.
"Đây là Thú Vương xưng tôn một phương ở sâu trong dãy núi, so với Toan Nghê chắc chắn cũng không kém bao nhiêu."
"Vù" một tiếng, hai chân của Ác Ma Viên bật một cái, nháy mắt nhảy lên
trăm mét, sau đó lao xuống, rơi ở trên cái đầu khổng lồ của một con Điêu
Hùng.
Con Điêu Hùng dài mười mét, tuyệt đối là một con hung thú hiếm thấy, sở
hữu cơ thể của Nhân Hùng, hơn nữa còn mọc một đôi cánh Điêu, có thể xông
lên trời, rất mạnh mẽ. Nhưng lúc này lại sợ đến nỗi run cầm cập, không
dám động đậy, nằm rạp ở đó.
Ác Ma Viên thong thả ung dung ngồi ở trên đầu nó, thò ra một cái tay,
bốp một tiếng vén lên cái sọ như cối xay của nó rồi thưởng thức như
không có ai bên cạnh.
Điêu Hùng phát ra tiếng gào thét, nhưng tới lúc chết cũng không dám làm
gì, bị cỗ hung khí ngập trời đó ép cho không thể động đậy.
Tất cả hung cầm mãnh thú đều run rẩy. Đây là một con Viên Vương không
yếu hơn Toan Nghê là mấy, lại từ sâu bên trong dãy núi mò tới chỗ này,
sao có thể không khiến bọn chúng sợ hãi?
"Bịch"
Ác Ma Viên chỉ ăn mấy miếng, chân dùng sức bật lên rồi hạ xuống trước
người Toan Nghê. Ở phía sau, con Điêu Hùng dài mười mét đó 'ầm ầm' ngã
xuống.
Con Viên Vương màu đen không to lớn gì cho lắm đó bỗng giẫm chân một
cái, lập tức loạn thạch tứ tung, ngọn núi đá đó sụp suống, đại địa nứt
toang, đống đá ở gần Toan Nghê thoáng cái bị dọn sạch.
"Um bò..."
Đột nhiên, tiếng kêu của một con trâu mộng truyền đến, trong vùng núi
rừng nơi xa có một ánh lửa kinh khủng đang xông đến. Đó là một con trâu
lớn màu đỏ thẫm, cao phải mười mấy mét, dài cũng cỡ ba mươi mét, bốn
móng đạp trên lửa.
Toàn thân nó đều chìm đắm ở trong ánh lửa, da lông giống như tơ lụa, lấp lóe hào quang màu đỏ.
"Đây lẽ nào chính là Ly Hỏa Ngưu Ma mà tộc trưởng gia gia từng kể?" Nhóc tỳ hoảng hốt mở to mắt.
Hiện tại tộc trưởng Thạch Vân Phong từ từ già đi, nhưng lúc ông ấy còn
rất nhỏ từng nghe người già năm đó kể qua, sâu trong dãy núi có một con
Hỏa Ngưu, thần uy kinh động Đại Hoang, hiện tại không ngờ vẫn còn sống.
Vù một tiếng, Ác Ma Viên giương hai cánh bay lên trời, giằng co với Ly
Hỏa Ngưu Ma. Hung khí ngập trời bùng nổ giữa hai bọn nó, giống như một
cơn bão tàn phá cả khu rừng.
"Grao"
"Ùm bò"
Theo hai tiếng rống lớn, bọn nó đều xông về phía nhau, trực tiếp đánh
nhau, trong sát na núi rung đất chuyển, cổ mộc đổ nát, cự thạch bay
ngang.
Đột nhiên, kim quang nở rộ rồi lan rộng ra, cả khu rừng đều trở nên rực
rỡ. Cây cối, đá núi các loại đều có màu vàng nhạt, ai cũng không ngờ
được rằng con Toan Nghê đó bỗng dưng lại bật dậy, hung uy ngập trời.
"Grao"
Giống như tiếng sấm rền từ trên chín tầng trời, làm cho quần sơn run
lên. Nó nhanh như một tia chớp màu vàng, đánh về phía hai con thú vương
xưng tôn một vùng kia.
"Phập"
Quá nhanh mà cũng quá đột nhiên, chẳng thể đề phòng nổi, kim quang xông
tới, cho dù Ác Ma Viên ứng biến cực nhanh thì cũng bị xé đứt một cánh
tay, máu tươi bắn lên cao mấy chục thước.
'Răng rắc"
Cùng lúc này, một cái sừng khổng lồ dài mấy mét ở trên đầu của Ly Hỏa
Ngưu Ma mang theo một mảng lớn máu thịt bị Toan Nghê vung trảo đánh gãy,
rơi ở dưới đất.
Cảnh tượng này làm sững sờ toàn bộ hung thú và mãnh cầm. Toàn bộ bọn chúng đều yếu ớt ngã ra tại chỗ, run lên cầm cập.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét